Góp ý của ông Trương Hồng Dương - Văn phòng Chính phủ

                                                  Hà Nội, ngày 19 tháng 7 năm 2012

MỘT SỐ Ý KIẾN GÓP Ý

Về dự thảo Nghị định của Chính phủ quy định về xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực vật liệu nổ công nghiệp (thay thế Nghị định số 64/2005/NĐ-CP ngày 16/5/2005)

I. Sự cần thiết ban hành dự thảo Nghị định này

Việc ban hành dự thảo Nghị định của Chính phủ quy định về xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực vật liệu nổ công nghiệp ( thay thế Nghị định số 64/2005/NĐ-CP ngày 16/5/2005) khi mà các quy định của Nghị định số 64/2005/NĐ-CP ngày 16/5/2005 được ban hành cách đây đã hơn 6 năm đã có nhiều bất cập, không còn phù hợp với thực tiễn, không đáp ứng yêu cầu quản lý nhà nước và trong bối cảnh Luật xử lý vi phạm hành chính mới được ban hành sẽ có hiệu lực từ ngày 01 tháng 7 năm 2013 là hết sức cần thiết nhằm tăng cường hiệu lực quản lý nhà nước trong lĩnh vực vật liệu nổ và phù hợp với yêu cầu đòi hỏi cấp thiết của thực tiễn.

II. Nội dung góp ý cụ thể của dự thảo Nghị định

     Dự thảo Nghị định quy định thời điểm hiệu lực thi hành là ngày 01/7/2013. Vì vậy, tôi xin được phép có một số ý kiến về dự thảo Nghị định này trên cơ sở quy định của Luật xử lý vi phạm hành chính.

    1. Về ý kiến khác nhau

     Dự thảo Nghị định ( Điều 19) có đề cập đến việc quản lý và sử dụng tiền từ xử phạt vi phạm hành chính để phục vụ các hoạt động nghiệp vụ và khen thưởng cho lực lượng chức năng làm công tác xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực vật liệu nổ công nghiệp là trái với quy định tại Điều 83 của Luật xử lý vi phạm hành chính. Vì vậy, đề nghị bỏ quy định này. ok

          2. Về nội dung khác của dự thảo Nghị định

     2.1  Theo quy định của Luật xử lý vi phạm hành chính thì việc quy định tước quyền sử dụng giấy phép của cơ quan chức năng có thẩm quyền xử phạt không phân cấp, không phân biệt giấy phép đó thuộc thẩm quyền của ai. Vì vậy, việc quy định thẩm quyền tước quyền sử dụng giấy phép của Cục trưởng  Cục kỹ thuật an toàn và Môi trường công nghiệp và Chánh thanh tra  Bộ Công thương đối với giấy phép do Bộ Công thương và Uỷ ban nhân dân cấp tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương cấp là không phù hợp với quy định của pháp luật ( Khoản 3, Điều 16 dự thảo Nghị định). Đề nghị không cần quy định giấy phép do do ai cấp.

    2.2 Việc quy định các tổ chức kinh doanh vật liệu nổ công nghiệp có trách nhiệm mua lại tang vật là vật liệu nổ công nghiệp bị tịch thu ( khoản 4 Điều 18 của dự thảo Nghị định ) không cần thiết quy định tại Nghị định này vì đã được quy định tại văn bản khác.

   2.3. Việc quy định khái niệm “vi phạm vi phạm hành chính trong hoạt động vật liệu nổ công nghiệp, tiền chất thuốc nổ” là hành vi cố ý và vô ý của cá nhân, tổ chức vi phạm các quy định quản lý nhà  nước về vật liệu nổ công nghiệp, tiền chất nổ… tại khoản 2 Điều 1 dự thảo Nghị định là chưa nhất quán với quy định tại khoản 1, Điều 2 Luật xử lý vi phạm hành chính. Vì vậy, đề nghị quy định lại khoản này để thống nhất với khoản 1, Điều 2 của Luật xử lý vi phạm hành chính. ok

          2.4   Theo quy định của Luật xử lý vi phạm hành chính thì việc xử phạt vi phạm hành chính đối với người từ đủ 14 tuổi đến dưới 16 tuổi có hành vi vi phạm hành chính chỉ áp dụng khi người đó có hành vi vi phạm hành chính do lỗi cố ý (không áp dụng việc xử phạt hành vi vi phạm hành chính do lỗi vô ý). Vì vậy, đề nghị bổ sung vào điểm a khoản 1 Điều 4 cụm từ “ do cố ý” đối với người chưa thành niên từ đủ 14 tuổi đến dưới 16 thực hiện hành vi  vi phạm hành chính. ok

          2.5 Việc quy định mức phạt tiền đối với cá nhân vi phạm tối thiểu là 500.000 đồng, tối đa là 1000.000.000 đồng đối với cá nhân và đối với tổ chức là gấp đôi cá nhân đối với cùng một hành vi vi phạm (điểm b, khoản 1 Điều 4 Dự thảo Nghị định) là chưa phù hợp với tinh thần của Luật xử lý vi phạm hành chính. Luật xử lý vi phạm hành chính quy định mức phạt cao nhất trong quản lý lĩnh vực vật liệu nổ là 1000.000.000. Như vậy, được hiểu mức phạt bằng tiến cao nhất đối với hành vi vi phạm hành chính trong quản lý nhà nước về vật liệu nổ là 1000.000.000 đồng đối với tổ chức và mức phạt cao nhất đối với cá nhân vi phạm là 500.000.000 đồng, Vì vậy, điểm b khoản 1 Điều 4 dự thảo nghị định cần chỉnh sửa lại theo tinh thần trên.

          2.6 Việc xử phạt vi phạm hành chính cảnh cáo hoặc phạt tiền 500.000 đồng đến 5000.000 hoặc nhiều hơn nữa trong quản lý nhà nước về vật liệu nổ quy định tại một số điều (khoản 1, Điều 7; khoản 1 Điều 11,..) trong dự thảo Nghị định cần cân nhắc để vừa phù hợp với thực tiễn vừa hạn chế sự tùy tiện, thiếu trách nhiệm, thiếu khách quan, minh bạch trong xử phạt vi phạm hành chính. Đề nghị quy định việc xử phạt vi phạm hành chính áp dụng hình thức xử phạt cảnh cáo thì mức phạt tiền đối với hành vi đó chỉ nên có giá trị nhỏ (từ 50.000 đồng đến 200.000 đồng hoặc 500.000 đồng). 

          2.7 Việc quy định ngoài việc bị xử phạt vi phạm hành chính, người vi phạm còn buộc phải bồi thường thiệt hại theo quy định của pháp luật dân sự  là không cần thiết quy định tại dự thảo Nghị định, vì bồi thường thiệt hại theo quy định của pháp luật dân sự không thuộc phạm vi điều chỉnh của dự thảo Nghị định này (Khoản 4, Điều 4 Dự thảo Nghị định). ok

          2.8  Việc quy định xử phạt vi phạm hành chính đối với hoạt động công vụ là chưa phù hợp với quy định của pháp luật về xử phạt vi phạm hành chính, vì cán bộ, công chức vi phạm pháp luật trong thi hành công vụ thì bị xử lý kỷ luật theo quy định của pháp luật về cán bộ, công chức. Ví dụ quy định tại  tại khoản 3, Điều 7 là không phù hợp. Đề nghị xem lại. ok

          2.9  Theo quy định của Luật xử lý vi phạm hành chính thì bên cạnh thẩm quyền xử phạt vi phạm hành chính của thanh tra chuyên ngành còn quy định thẩm quyền xử phạt vi phạm hành chính của người được giao nhiệm vụ thanh tra chuyên ngành (công chức được giao nhiệm vụ thanh tra chuyên ngành). Vì vậy, đề nghị bổ sung thẩm quyền xử phạt vi phạm hành chính của người được giao nhiệm vụ thanh tra chuyên ngành như mức phạt của thanh tra thanh tra viên. ok

          2.10 Việc quy định Thanh tra viên chuyên ngành có thẩm quyền áp dụng biện pháp khắc phục hậu quả quy định tại điểm đ khoản 1 Điều 16 dự thảo Nghị định là không phù hợp với Luật xử lý vi phạm hành chính. Đề nghị bỏ quy định này. ok

         

2.11 Đề nghị bỏ khoản 6 Điều 18, vì tiền thu được từ xử phạt vi phạm hành chính phải nộp toàn bộ vào ngân sách nhà nước, không được trích lại để sử dụng phục vụ cho hoạt động xử phạt vi phạm hành chính để phù hợp với quy định tại khoản 2 Điều 83 của Luật xủ lý vi phạm hành chính. ok

 Trên đây là một số nội dung góp cho dự thảo nghị định xử phạt vi phạm hành chính chính trong lĩnh vực vật liệu nổ công nghiệp. Kính Quý cơ quan tham khảo./.

                                                                           Chuyên gia luật

                                                                         Trương Hồng Dương